Youtube

Theo dõi BLOG
~~~~~ YOUTUBE
~~~~~ TRI ÂN

CỎ CÂY, HOA LÁ ĐỀU BIẾT ĐAU

Quý vị thân mến!

Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường nghĩ rằng mình sống bằng suy nghĩ, bằng cảm xúc, bằng những gì thấy được qua đôi mắt và nghe được qua đôi tai.

Nhưng thật ra, sâu hơn tất cả những điều đó, chúng ta đang sống bằng năng lượng.

Năng lượng của người bên cạnh ta.

Năng lượng của môi trường, của không gian, của vũ trụ.

Năng lượng của lời nói.

Và cả năng lượng của những điều không cất thành lời.

Có những lúc, ta bước vào một không gian, chưa ai nói gì, mà lòng đã thấy nặng trĩu.

Cũng có những khi, chỉ cần ngồi cạnh một người, không cần trò chuyện, nhưng ta nhận được sự an yên.

Không phải vì người đó làm gì cho ta, mà vì năng lượng người đó thanh tịnh và ấm áp cho ta cảm giác gần gũi, an ổn. Không còn bất cứ sự phòng vệ nào.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng dạy trong một bài pháp thoại rằng:

“Khi ta tiếp xúc với một người, ta tiếp xúc không chỉ với hình dáng hay lời nói của họ, mà là tiếp xúc với năng lượng của người đó.”

Vì vậy, khi ta ở gần một người an tĩnh, lòng sẽ dịu nhẹ.
Khi ta lắng nghe pháp của một vị đã đã tỉnh thức, giác ngộ, không phải lời nói làm tâm ta chuyển, mà là năng lượng tỉnh thức, giác ngộ phía sau lời nói ấy đã chạm vào tâm thức.

Theo thời gian, khi thường xuyên lắng nghe pháp, thường xuyên sống trong pháp vị mà vị ấy thuyết giảng, ta sẽ nhận ra: Ta đang dần hòa vào trường năng lượng tỉnh thức, giác ngộ của vị ấy.

+ Không phải do tin.

+ Không phải do bắt chước.

+ Mà do sự cộng hưởng và nhận năng lượng từ vị ấy rất tự nhiên.

Trong quá trình tu tập và nhận pháp, có những điều không thể diễn tả trọn vẹn bằng ngôn từ. Không phải ai cũng trực nhận giống nhau, và cũng không phải lúc nào cũng nhận được pháp. Có những thời điểm, khi tâm đủ lặng, tôi trực nhận và nhìn thấy rất rõ những vùng ánh sáng rất nhẹ, mang nhiều sắc thái khác nhau. Tôi biết rõ rằng năng lượng luôn thay đổi và thường xuyên chuyển động.

Khi một người thật sự an trú trong chánh niệm, trường năng lượng quanh họ không còn đơn sắc, mà trở nên nhẹ như mây bay, mở rộng ra, và mang nhiều tầng rung động cao. Và chính sự đa sắc ấy không đứng yên, mà lan tỏa rất tự nhiên đến những người hữu duyên tiếp xúc.

Mỗi ngày, khi quý vị lắng nghe pháp, luôn có mặt trọn vẹn, thì chắc chắn rằng quý vị sẽ được nuôi dưỡng trong năng lượng chánh niệm ấy, và khi đó quý vị không chỉ “nghe pháp” mà quý vị đang sống trong pháp. Và khi sống trong pháp như vậy, một cách rất tự nhiên, quý vị sẽ dần hòa vào trường năng lượng tỉnh thức của pháp mà mình tiếp xúc. Khi ấy pháp đang biểu hiện qua chính đời sống của quý vị. Ngược lại, khi ta tiếp xúc với những nguồn năng lượng rối loạn, tiêu cực, dù không ai nói gì, thì thân và tâm vẫn bị ảnh hưởng, tùy vào mức độ cảm nhận năng lượng của mỗi người.

Bài pháp âm này, tôi nói bằng những trải nghiệm rất thật mà tôi đã trực nhận từ sự sống xung quanh bằng năng lượng rõ biết.

Quý vị hãy lắng tâm nhận pháp bởi tôi đang phát ra năng lượng THANH TỊNH VÀ TÌNH YÊU THƯƠNG MUÔN NGƯỜI, MUÔN LOÀI. Và nếu hữu duyên sau khi ghe xong bài pháp này quý vị sẽ biết được cách nhận vào năng lượng thanh tịnh, bình yên và xả ra những trược khí và biết cách tránh xa những năng lượng tiêu cực làm tâm động. Khi tu tập, chúng ta tiếp xúc với những nguồn năng lượng không đẹp sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thân và tâm. Bài pháp này tôi thuyết giảng với mong muốn quý vị sẽ nhận pháp thật sâu và biết cách chắc lọc và lựa chọn đúng năng lượng để tiếp xúc và nhận vào.

Tôi chắc chắc rằng những điều tôi đã thấy và trực nhận như các vòng hào quang đa sắc và ánh sáng thanh tịnh đã lan tỏa đến quý vị những vị đồng tu thường xuyên nghe các bài pháp và thiền tập từ TRUNGTAMCICI.COM bởi tôi đã thấy rất rõ nhiều bạn đồng tu đã hòa vào vùng năng lượng tỉnh thức và ánh sáng ấy đã lan rộng khắp nơi.

Ánh sáng không đứng yên. Nó lan ra khắp nơi và luôn sống động.

Điều đó làm tôi thấy rất rõ khi pháp được tiếp xúc bằng tâm chân thật, thì năng lượng tỉnh thức không còn giới hạn bởi không gian hay hình tướng.

Khi học Phật, có nhiều hành giả tưởng rằng mình đang tìm pháp, nhưng thật ra quý vị đang mang tâm đi tìm chỗ để bám. Vì vậy mới có so sánh pháp này hay hơn pháp khác, người này giảng hay sâu và hay hơn người kia. Khi còn chấp ĐÚNG – SAI, TỐT – XẤU. Thì trường năng lượng liền trở nên nhiễu. Trong trạng thái ấy, dù nghe rất nhiều, và học rất nhiều thì quý vị vẫn không thật sự học được gì đâu. Bởi cái học khi đó chỉ dừng ở ý niệm, chưa thể chạm được vào sự sống. Chỉ khi nào tâm chịu dừng lại, buông đi sự so sánh, buông sự nắm bắt, thì pháp không còn ở bên ngoài nữa, và khi ấy pháp bắt đầu tự mở ra.

Cỏ cây hoa lá cũng biết đau

Bây giờ tôi sẽ kể cho quý vị nghe một trải nghiệm tôi đã hòa vào vùng năng lượng ở một nơi tôi đi ngang qua và nhận được những gì từ năng lượng ấy:

Sáng hôm đó, tôi thả bộ trên một con đường vắng. Thân lúc ấy an ổn và tâm khi đó tĩnh lặng. Bên cạnh con đường là một khu đất trống, nơi có những bụi cây lớn vừa bị chặt hạ. Thân cây, lá cây, gốc rễ ngả nghiêng nằm trơ trọi trên nền đất trống. Khi tôi bước đến nơi này, bỗng một cảm giác buồn khởi lên và thân tôi đau nhức. Tôi cũng không biết vì sao trạng thái thay đổi rất nhanh khi đến đoạn đường này. Tôi quay vào quan sát thân và tâm thì bất chợt, tôi ngửi thấy một mùi rất quen, không phải mùi hương, mà là mùi của những vị thuốc nam, nó như mùi những thang thuốc nam được sắc ra và nấu trong ấm đất. Ngay khi vừa nhận ra mùi của các cây thuốc nam thì khoảnh khắc đó tôi thấy mình hòa vào năng lượng đó. Tôi không hòa vào bằng sự tưởng tượng hay bằng suy luận mà tôi cảm rất rõ trên thân thể. Nhịp tim tăng hơn và đập nhanh hơn, và ngay lúc đó tôi nhận ra: Nỗi buồn vừa khởi và thân đau nhức không phải là nỗi buồn của tôi mà đó là năng lượng của những loài cây vừa bị chặt hạ trên mảnh đất này trong những ngày trước.

À… thì ra, cây đang đau. Trong cơn đau ấy, chúng vẫn tỏa ra năng lượng của chính mình, giống như cách cây thuốc tỏa dược tính khi bị đun nóng.

Ngay lúc ấy, tôi cảm nhận hai dòng năng lượng hòa vào nhau. Một hơi ấm nhẹ khởi lên từ hai lòng bàn tay, lan dần khắp thân, rồi đẩy lên đỉnh đầu. Không có hình ảnh. Không có lời nói. Chỉ có một sự cảm thông rất thuần khiết. Tôi cảm được nỗi đau của cây, và đồng thời, tôi cảm được sự chuyển hóa đang diễn ra. Chúng không oán trách, không chống cự chỉ đơn giản là đi qua sự đau đớn, theo cách rất tự nhiên.

Bạn có biết không cây cũng biết đau!

Khoa học hiện đại ngày nay đã chứng minh:

  • Cây có hệ thống truyền tín hiệu (qua điện sinh học và hóa chất).

  • Khi bị cắt, bị chấn thương, cây phát ra tín hiệu cảnh báo cho những cây khác.

  • Cây có thể tiết ra các chất đặc biệt khi bị tổn thương, giống như phản ứng tự vệ.

Dĩ nhiên

  • Cây không có ý thức suy diễn như con người.

  • Cây không kể câu chuyện “tôi bị hại”.

  • Cây không tạo thêm khổ đau bằng ký ức hay tưởng tượng. 

Nhưng cây có cảm thọ, và cảm thọ ấy là thật.

Con người cũng vậy.

  • Ta đau không chỉ vì thân, mà vì ý thức thêm thắt. Ý thức khởi lên bao nhiêu là câu hỏi và sự oán trách kiểu như:

  • Sao lại như vậy

  • Tại sao chuyện đó lại xảy ra với tôi?

  • Và thêm vào là sự than phiền, oán giận, hờn, ghen…

Cây thì khác, cây đau, rồi cây đi qua cái đau đó bằng chính bản chất tự nhiên vốn có. Không oán trách, không than phiền. Hãy nhìn thật sâu để thấy mọi thứ không có gì tách rời và ta gọi đó là tương tức.

  • Cây không ở ngoài ta.

  • Ta không ở ngoài cây.

  • Khi cây bị chặt hạ thì đất đau.

  • Không khí đổi khác.

  • Và nếu ta đủ lặng, ta sẽ cảm nhận được rất rõ sự sống đang rung động qua thân.

Chúng ta đang sống trong biển năng lượng và nghiệp chung:

Mỗi ngày, một lời nói thô, một ánh nhìn thiếu chánh niệm, một không gian đầy oán khí, đều có thể làm thân và tâm nặng xuống.

Ngược lại, một người tu tập có chánh niệm, nghe một bài pháp được thuyết ra từ sự sống, một không gian yên tĩnh, cũng có thể làm ta nhẹ đi.

Tôi tin rằng, những gì tôi trực nhận không phải riêng tôi. Những vùng ánh sáng thanh tịnh, những tầng năng lượng đa sắc, đã và đang lan tỏa đến rất nhiều vị đồng tu thường xuyên lắng nghe pháp và thiền tập. Bởi vì khi tâm người nghe mở ra, thì ánh sáng ấy tự nhiên có chỗ để đi vào. Và khi nhiều người cùng an trú trong chánh niệm như vậy, vùng năng lượng tỉnh thức không còn là của một cá nhân, mà trở thành một dòng chảy chung nuôi dưỡng sự an lành cho muôn người, muôn loài.

Chúng ta luôn có quyền lựa chọn năng lượng mà mình tiếp xúc.

Khi ta học cách tiếp xúc với những nguồn năng lượng thanh tịnh, tự nhiên những trược khí trong thân tâm sẽ tự đẩy ra. Việc tu tập không nằm ở chỗ làm thêm điều gì cao siêu, mà nằm ở biết lựa chọn và tránh xa những nguồn năng lượng làm tâm dao động, và biết quay về nương tựa những gì nuôi dưỡng sự an lành.

Những điều tôi nói trên bằng sự trực nhận rất rõ ràng với năng lượng ánh sáng, khi lắng nghe bằng tâm lặng, thì quý vị sẽ chạn được sự an lành, và chính giây phút ấy đã là sự gặp gỡ trong cùng một trường năng lượng tỉnh thức.

Sau khi nhận xong bài pháp này hãy khởi một niệm thanh tịnh và hồi hướng công đức ấy đến muôn người, muôn loài.

TRUNGTAMCICI


TRUNGTAMCICI

Nhận xét

  1. Nam Mô Phổ Hiền Quang Vương Phật . Con xin biết ơn Ngài. Con biết ơn Chư Phật Mười Phương. Con biết ơn Pháp. Con xin được soi lại tâm để được chuyển hóa. Con xin ơn trên gia hộ cho chúng sinh vô minh như con ❤️❤️❤️🙏🙏🙏

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

📚 Tổng hợp bài viết

T.H

Khi không tôn trọng một người thì không bao giờ có tình thương cho người đó. Lúc đó bạn chỉ tôn trọng bản ngã chính mình và dành hết tình thương yêu cho nó.

T.H

Điều gì đem đến sự tốt đẹp cho mình và cho người thì cứ tiến tới hành động bất chấp mọi cản trở của tâm.

T.H

Hãy tập giữ niệm trên 1 đối tượng (1 pháp bất kỳ). Tập theo đi rồi từ từ sẽ ngộ.