Tỉnh thức ngay đây - Bài pháp 02
CON ĐƯỜNG TÔI ĐÃ ĐANG ĐI
Chào bạn!
Bài pháp này tôi nói ra không phải để giảng giải hay thuyết phục bất cứ ai. Tôi chỉ muốn kể lại điều tôi đã chứng ngộ và nhận rõ bằng chính cái Tâm tỉnh thức.
Tất cả những gì tôi nói không đến từ suy tưởng, không đến từ sách vở hay bất ai. Nó khởi lên từ sự tĩnh lặng sâu trong tâm, nơi chỉ có cái biết trong sáng đang hiện hữu.
Tôi nói bằng hơi thở, bằng cảm nhận chân thật của từng sát-na khi thân và tâm tan vào sự sống. Mỗi điều tôi nói ở đây không phải để dạy, để chứng minh điều gì mà nói với cái tâm là người đã bước qua rất nhiều đêm dài và phút chốc bỗng thấy ánh sáng, và tôi quay lại nói nhỏ với bạn rằng: “Ánh sáng ấy vẫn luôn ở đây. Chỉ cần dừng lại, bạn sẽ thấy.”
Nếu bạn nghe những lời tôi nói bằng tâm bình yên, không tìm kiếm, không nắm giữ, thì có thể trong khoảnh khắc nào đó, bạn sẽ chạm đến điều tôi đã thấy: một sự an tĩnh nhẹ như hơi thở, một dòng sáng dịu như chính bạn vốn có.
Và giờ, xin mời bạn đi cùng tôi qua những ngày mà tôi đã tỉnh thức, qua những khoảnh khắc thân tâm thay đổi, qua những ánh sáng diệu kỳ mà tôi đã thấy. Không phải để tin, mà để cảm nhận, để cùng thấy rõ hơn rằng Phật chưa bao giờ xa, và pháp luôn hiện tiền, ngay nơi tâm sáng này.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mười ngày trôi qua, thân và tâm tôi thay đổi đến mức khó tin. Không phải vì có điều gì lớn lao xảy ra, mà vì có điều rất nhẹ, rất gần và rất thật như một lớp bụi mịn đã được gió cuốn đi khỏi tấm gương của tâm.
Cái thân này vẫn là thân ấy, vẫn mỏi mệt, vẫn đau nhức ở lưng, nhưng trong cái mỏi và đau nhức đó lại ẩn một nguồn sáng khác lạ. Nó không rực rỡ, không hưng phấn, mà âm ỉ, lặng lẽ, như lửa cháy trong đống than hồng. Cái sáng ấy không thuộc về niềm vui, cũng không phải cảm xúc. Nó như dòng nước trong ngần chảy dưới tầng sâu nhất của tâm, không cần ai khuấy động mà vẫn lan khắp.
Mỗi sáng tôi thức dậy. Tôi mở mắt ngắm nhìn ánh sáng của 4 chiếc đèn nhỏ ở những góc phòng. Và tôi thấy rất rõ quanh các bóng đèn đó là những vòng hào quang đa sắc màu rực rỡ. Không phải tôi cố nhìn, chúng chỉ tự hiện ra. Ánh sáng ấy sống động như đang thở, như đang mở mắt nhìn tôi. Căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên khác lạ, yên tĩnh hơn, sâu hơn, nhẹ hơn.
Bảng màu mà tôi thấy luôn rõ ràng như một cánh hoa đang nở ra. Ở trung tâm là ánh sáng trắng của bóng đèn trong suốt, rồi vòng ngoài là xanh xám, kế đến là vàng, rồi cam, tím, hồng, xanh da trời đậm, xanh dương nhạt, xanh lá, vàng nhạt và cuối cùng là sắc đỏ Ruby tỏa sáng. Mười màu hòa vào nhau thành một dải sáng trong mờ, khi thì chảy như sương, khi thì lan như khói, khi thì đứng yên như đang lắng nghe. Tôi nằm nhìn những vòng tròn đa sắc màu đó, không có ý niệm gì, chỉ thấy trong lòng như được trở về một nơi rất thân thuộc.
,... và tiếp đến tôi di chuyển sang phòng khác, mở đèn lên, và hào quang ở các ánh đèn khác cũng cùng bảng màu như vậy. Dù ở đâu, tôi vẫn thấy bảng màu ấy, hòa cùng nhịp thở mà tôi đang thở. Và khoảng ba mươi phút sau, chúng tan đi rất chậm, chỉ còn ánh sáng bình thường, như thể chúng chưa từng đến. Nhưng kỳ lạ thay, tôi biết chúng không biến mất. Chúng chỉ tan trong mắt, tan vào tim, vào từng hơi thở của chính tôi.
Tôi nhận ra rằng những lúc tôi thấy những vòng hào quang ấy chính là khi tâm mình thật yên hoặc là những lúc tôi thức dậy và trong tâm đang sáng, không có một gợn nghĩ nào. Nhưng chỉ cần tâm khởi tìm, thì chúng biến mất ngay. Thật ra, chính cái “muốn thấy” sẽ làm cho ta không thể thấy.
Sáng nay, như mọi ngày, tôi thức dậy, và lại thấy ánh sáng đó. Khi mở mắt, nhìn lên trần, những vòng sáng mười sắc đã nở ra như một đóa sen giữa hư không. Tôi nhìn ra ngoài ánh sáng chiếu qua khe cửa sổ cũng mang màu sắc ấy, dịu và lung linh như một lời gọi thầm. Hôm nay tôi thấy thân này nhẹ hơn, mệt mỏi đã bớt đi phần nào, và trong lòng dâng lên một niềm hân hoan nhỏ, như đứa trẻ đang chuẩn bị được đi chơi, đi dạo phố,...
Sáng nay tôi sẽ đi đến nơi mà tôi muốn đến, mỗi lần tôi đến nơi đây, ngồi xuống chiếc ghế, tôi sẽ được cùng hòa nhịp với năng lượng nơi đó. Nơi đó có “Ngài” có một hình bóng và là một nơi có năng lượng rất cao và lớn ngập tràn lòng từ bi và tình yêu thương vô điều kiện.
Trên đường đi, ngang qua một nơi có nhiều trược khí, thân tôi cảm nhận rõ sự mỏi mệt. Nhưng tâm không phản ứng. Tôi chỉ biết rõ: thân đang mệt, nhưng tâm vẫn sáng. Tôi không chống, cũng không tránh, chỉ nhìn và nhận biết. Thân đó đến khu vực này nó mệt, nhưng tâm vẫn rất an.
Và rồi tôi cũng đã đến nơi tôi muốn đến, bước vào bên trong tôi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. Thân vẫn rất nặng, nhưng hơi thở lúc này sâu và chậm. Tôi không cố làm gì. Không một niệm, không tập trung, không mong thấy gì, cũng chẳng tìm kiếm gì. Chỉ để thân ngồi, để hơi thở tự đi vào đi ra, và tâm tự biết tôi đang dần hòa vào dòng năng lượng thanh tịnh đó.
Khoảng nửa giờ sau, mọi thứ đổi khác. Một luồng năng lượng nhẹ lan khắp thân. Mát dịu, và trong thanh như nước chảy qua từng mạch máu. Ánh sáng buổi sáng bắt đầu rực rỡ khác thường. Từng tia nắng bên ngoài chiếu vô tường, qua lá cây, qua nền gạch… bỗng lung linh đến mức khó tin. Mỗi vật đều có những tia ánh sáng riêng và rất rực rỡ, như thể chúng đang thức dậy hòa cùng nhau và tan vào nhau. Một mảnh gạch nhỏ, một góc tường cũ hay chiếc ghế ngồi, đều trở nên đẹp lạ thường. Ánh sáng chiếu lên các vật thể từ chiếc xe, cái nón bảo hiển, cái bàn, cái ghế, và các bảng hiệu ngoài đường đều tạo ra các đường sọc đứng và biến chuyển đa sắc màu mềm mại như tơ lụa. Ánh sáng không chỉ rọi lên các vật thể tạo ra các đường sọc biến chuyển mà chúng như đi xuyên vào không gian, khiến mọi vật trở nên trong suốt, có chiều sâu và lung linh như có hơi thở.
Tôi biết, vào giây phút ấy, tâm tôi đã hòa vào một tần số khác. Không còn ranh giới giữa tôi và cảnh. Không còn trong và ngoài. Chỉ có một sự sống đang cùng một nhịp. Và rồi, trong sự sáng ấy, “Ngài” xuất hiện.
“Ngài” không nói, khi Ngài hiện diện khiến không gian xung quanh đổi khác. Ánh sáng nơi Ngài ngồi trở nên mềm, trong vắt lan tỏa cả một vùng không gian nơi đó. Tôi bất chợt nhìn xuống mũi giày của Ngài, ngay nơi mũi giày, tôi thấy một luồng ánh sáng xanh biếc tỏa ra nhọn góc và lan rộng ra khắp không gian, hòa vào các ánh sáng khác như nước tan trong nước. Mọi thứ quanh tôi rực rỡ hơn, tươi mới hơn, chuyển động nhẹ như sóng. Tôi không còn biết mình đang ngồi hay đang tan vào ánh sáng. Tôi chỉ biết rằng tất cả đang sáng rực rỡ và yên lặng cùng một lúc.
Bất chợt Ngài đứng dậy và di chuyển, nơi Ngài đi qua, ánh sáng tỏa ra thành đường vàng rực rỡ bừng lên mạnh mẽ. Không phải sáng chói, mà sáng như lòng từ lan tỏa. Còn những nơi khác dần mờ lại. Thân tôi lúc ấy mỏi rã rời, như thể năng lượng quá lớn làm cho cái thân đó nó rất đừ, nhưng tâm tôi thì an đến lạ. Không có bất cứ một dòng nghĩ nào. Không còn ý niệm muốn hiểu. Chỉ còn sự biết đang tỏa lan khắp người, nhẹ như hư không. Tôi biết, giây phút ấy, tôi đang được hòa vào năng lượng của Từ và Tịnh.
Cảnh tượng ấy thật đến mức không còn gì để nghi ngờ. Mắt tôi thấy, thân tôi cảm. Toàn thân rung nhẹ trong một nhịp sáng mà không còn phân biệt trong và ngoài. Khi ánh sáng dần dịu, cảnh vật trở lại bình thường, tôi biết điều ấy không hề mất. Nó chỉ lắng xuống như sóng lùi về biển.
Tôi ngồi yên. Thân thở, tâm biết. Trong khoảng tĩnh lặng ấy, tôi hiểu ra rằng năng lượng ấy không từ bên ngoài. Nó khởi lên từ chính nơi sâu nhất trong tâm, nơi không còn ai thấy và không còn gì để thấy. Khi tâm không còn tìm kiếm, Phật tánh tự chiếu sáng.
Tôi nhớ lời dạy của Thiền sư Ajahn Chah: “Khi tâm không chạy theo pháp, pháp tự hiển hiện.” Hôm nay, tôi mới hiểu điều ấy bằng chính sự trải nghiệm của mình. Ánh sáng, hào quang, năng lượng, tất cả không phải điều lạ lùng. Chúng chỉ là cách mà tâm thanh tịnh tự biểu lộ khi không còn bị che phủ.
Khi tâm trong sáng, vạn vật đều đẹp. Khi tâm rỗng rang, thế giới trở nên trong suốt. Ánh sáng không nằm trong vật, mà nằm trong tâm. Phật không ở đâu xa, Phật ở ngay nơi hơi thở này, nơi bước chân này, nơi cái biết đang tĩnh lặng mà sáng.
Thân tôi vẫn còn mệt, nhưng không sao cả. Trong cái mệt có sự yên. Trong sự yên có ánh sáng. Tôi biết mình đang ở trong vùng giác của Phật, nơi chỉ có tỉnh thức và an lạc. Ở đó, vạn vật vẫn như trước, nhưng cái thấy đã khác. Không còn ta, không còn pháp, chỉ còn cái biết lặng mà sáng, không sinh không diệt.
Tôi cúi đầu, biết ơn Pháp, biết ơn Ngài, biết ơn người thầy đã dẫn tôi đến nơi đây, biết ơn sự sống. Biết ơn vì đã được thấy điều ấy, để từ đây không cần đi tìm nữa. Phật đã ở đây. Phápđang ở đây. Tâm đã bừng sáng.
Chỉ cần sống trong sự sáng ấy, trong từng hơi thở, trong từng phút giây bình thường nhất. Không cần giữ, không cần chứng, không cần gọi tên. Chỉ sống,... và thế là đủ.
Bạn thân mến! Con đường tỉnh thức không ở xa, cũng chẳng phải điều huyền diệu dành cho một vài người đặc biệt. Nó ở ngay nơi chúng ta đang đứng, ngay trong nhịp thở này, trong tiếng chim buổi sáng, trong ánh nắng rọi lên tường, trong ánh mắt một người qua đường, hay trong ánh đèn của từng chiếc xe, trong từng khoảnh khắc mà ta thực sự có mặt.
Khi tâm còn muốn chứng, còn tìm kiếm, ánh sáng liền ẩn. Khi tâm thôi tìm, thôi cố, thôi nắm giữ, thì ngay lập tức Pháp hiển bày. Cái thấy sáng suốt ấy không phải do ta tạo ra, nó vốn sẵn có, chỉ bị che bởi ý niệm, bởi mong cầu, bởi cái “ta muốn”.
Tôi chợt nhận ra: Tỉnh thức không phải là thấy điều kỳ diệu, mà là thấy điều bình thường bằng con mắt sáng trong.
Không cần đến núi sâu, không cần tìm ánh sáng lạ, chỉ cần tâm yên ngay giữa chợ đời, thì hào quang cũng tự nhiên tỏa ra, dù mắt không nhìn thấy.
Người tỉnh thức không cố làm gì để trở nên sáng, vì họ biết rằng ánh sáng vốn không bao giờ tắt. Chỉ cần ngồi xuống, chỉ cần thở, chỉ cần biết mình đang sống, là đã đủ để thấy Pháp đang thở cùng mình.
Phật không xa. Pháp không xa. Niết bàn không xa. Tất cả đều ở đây, trong chính giây phút này khi con không còn tìm cách nắm giữ giây phút này.
Và như thế, mỗi buổi sáng thức dậy, ánh đèn, ánh nắng, tiếng gió, tiếng thở… đều trở thành pháp thoại sống. Tất cả đang dạy ta về sự tỉnh thức. Tất cả đang nhắc ta rằng chỉ cần sống trọn vẹn trong cái đang là,... và thế là đủ.
TRUNGTAMCICI
TRUNGTAMCICI
- Danh mục: Nhật ký giác ngộ
- Ngày đăng: 09/11/2025
A di đà Phật
Trả lờiXóa