Youtube

Theo dõi BLOG
~~~~~ YOUTUBE
~~~~~ TRI ÂN

KHOẢNH KHẮC TÔI NHẬN RA MÌNH TỈNH THỨC

Bạn đang xem bài viết từ TRUNGTAMCICI.COM đây là hồi ký kể về từng ngày tôi tỉnh thức. Và hôm nay tôi sẽ kể về ngày đầu tiên

Bạn có biết không!? Có những nỗi đau không đến để kết thúc một người, mà đến để đánh thức họ theo một cách nào đó, rất sâu và lặng lẽ. Đến khi nhận ra thì mọi thứ trong cuộc đời đã không còn như trước nữa, và chính người đó cũng không còn là mình của ngày xưa.

Đây không phải là những điều được học từ sách vở hay những lời dạy cao siêu, mà là một hành trình rất thật, được kể lại từ chính những gì tôi đã trải qua. Nếu bạn lắng tâm theo dõi hết tất cả những Video tôi đã phát hành từ kênh Youtube TRUNGTAMCICI, có thể bạn sẽ thấy một phần của mình trong những lời kể hoặc thông qua những bài pháp âm tôi đã đưa lên kênh.

Hành trình của tôi không bắt đầu từ hôm nay mà đã bắt đầu từ 13 năm trước, vào thời điểm mà tôi không hề biết rằng cuộc đời mình đang bước sang một hướng khác.

Ngày đó, Mẹ tôi đã ra đi về cõi khác. Lúc đó tôi đã rơi vào trạng thái trầm cảm. Nỗi đau ấy không giống bất kỳ cảm xúc nào mà tôi từng trải qua trước đây. Nó không chỉ là sự mất mát một người thân, mà là cảm giác như một phần bên trong tôi bị lấy đi, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy. Tôi vẫn sinh hoạt như bình thường, vẫn ăn, vẫn ngủ, nhưng bên trong hoàn toàn rỗng. Không còn niềm vui, không còn mong chờ, không còn điều gì khiến tôi thấy mình thật sự đang sống.

Sau đó, tôi không còn muốn làm bất cứ việc gì, cảm thấy chán nản hết tất cả. Cuộc sống lúc đó giống như bị rút cạn, không còn điểm tựa, không còn thứ gì để nắm giữ. Tôi rơi vào một trạng thái mà mỗi ngày trôi qua chỉ là sự kéo dài của sự tồn tại. Mỗi buổi sáng thức dậy không còn là bắt đầu một ngày mới, mà chỉ là tiếp tục chịu đựng thêm một ngày nữa.

Tôi đã sống như vậy suốt một năm dài. Trong năm đó, tôi gần như tách rời khỏi thế giới. Tôi không muốn gặp ai, không muốn nói chuyện, không muốn giải thích bất cứ điều gì. Tôi thu mình lại trong một không gian rất nhỏ, nghĩ rằng như vậy sẽ ít mệt mỏi hơn, và có thể sẽ ít đau hơn, nhưng càng thu mình thì tôi lại càng chìm sâu hơn vào bên trong.

Cũng chính trong khoảng thời gian đó, những điều rất lạ bắt đầu xuất hiện, nhưng lúc đó tôi không hiểu và cũng không mấy quan tâm.

Tôi nhớ rất rõ một giấc mơ. Trong giấc mơ đó, tôi thấy một vị Phật với hình tướng rất lớn. Ngài mặc một bộ đồ màu xanh thiên thanh, tay cầm tịnh bình, không nói gì, chỉ lặng lẽ xuất hiện và dẫn tôi đi. Khi ấy tôi có cảm giác rất yên và rất sâu, một sự bình an mà trước đó tôi chưa từng biết đến, như thể tôi đang được đưa về một nơi rất quen thuộc mà tôi đã quên mất từ rất lâu.

Khi tỉnh dậy, tôi không hiểu điều đó có nghĩa là gì. Tôi chỉ nghĩ đó là một giấc mơ rồi để nó trôi qua. Nhưng dù tôi quên đi, cảm giác yên tĩnh đó vẫn ở lại đâu đó trong tôi.

Có những ngày tôi mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông bỏ tất cả, chỉ muốn nằm xuống và biến mất. Nhưng chính trong những lúc như vậy, tôi lại nghe thấy những âm thanh rất lạ, giống như tiếng Radio phát ở rất xa, hay ở một tầng số khác. Âm thanh đó không rõ ràng, nhưng đủ để tôi biết rằng nó không phải là tưởng tượng. Như thể có ai đó đang cố gắng nói với tôi điều gì đó, nhưng tôi lại không đủ bình tâm để lắng nghe.

Tôi đã sợ. Tôi đã hoang mang. Và cuối cùng tôi chọn cách bỏ qua, tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là do mệt mỏi mà sinh ra.

Dù vậy, một điều gì đó trong tôi vẫn bắt đầu thay đổi. Sự thay đổi đó không rõ ràng, không ồn ào, mà rất nhẹ và chậm. Tôi bắt đầu chú ý đến những điều rất nhỏ mà trước đây tôi chưa từng quan tâm. Một cái cây ven đường, một bông hoa, hay ánh sáng rơi trên một chiếc lá. Những thứ rất bình thường nhưng lại khiến tôi dừng lại và nhìn lâu hơn. Không phải vì chúng đẹp theo cách thông thường, mà là vì chúng mang lại cho tôi một cảm giác rất khác, bình yên, rất sâu và chân thật.

Nhưng lúc đó, tôi không biết đó là gì. Tôi không biết mình đang trải qua điều gì, và cũng không biết rằng đó có thể là những dấu hiệu đầu tiên của sự tỉnh thức. Tôi chỉ cảm nhận mà không hiểu, và rồi tiếp tục sống mà không nhận ra rằng bên trong mình đã bắt đầu có sự thay đổi.

Thời gian trôi qua, sau 1 năm đó tôi trở lại ổn hơn và lại tiếp tục đi làm, tôi nhận làm việc ở một công ty lớn và lấp mình vào công việc, tôi nhào vào làm việc trong đam mê và không nghĩ tới bất cứ gì nữa và thời gian cứ thế trôi qua, với con mắt người đời tôi nghĩ mình đã vượt qua được tất cả. Tôi nghĩ mình đã ổn, đã có thể quay lại cuộc sống bình thường, dù trong lòng vẫn còn những khoảng trống chưa được lấp đầy.

Nhưng mười hai năm sau, cuộc đời một lần nữa đưa tôi trở lại với nỗi đau. Lần này, ba tôi mất. Nếu như lần trước là một cú sốc khiến tôi gục ngã, thì lần này là một sự chìm xuống rất sâu. Nỗi đau không còn ồn ào, không còn bùng nổ, nhưng lại nặng và thấm vào bên trong một cách rất chậm.

Tôi ngừng làm việc. Tôi không còn muốn làm bất cứ điều gì. Tôi không còn mục tiêu, không còn hướng đi. Tôi chỉ tồn tại như một cái bóng, đi qua từng ngày mà không còn cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống.

Và rồi tiếp tục hai năm nữa lại trôi qua trong trạng thái đó. Trầm cảm rất nặng, tôi lại tiếp tục xa lánh mọi thứ, không còn muốn tồn tại ở cõi đời này. Tôi sống như chưa từng sống, nhìn cái gì cũng sợ, sợ ăn, sợ ngủ, sợ làm việc, sợ tất cả, thậm chí sợ cả những người thân trong gia đình. Tôi nhốt mình trong căn phòng và thấy ai vào cũng sợ hãi.

Một ngày nọ người thân đã đưa tôi đến một tịnh thất nhỏ cách xa nhà tầm 50Km và tôi đã ở đó và có lẽ khi đó tôi đã thoát được ra khỏi dòng năng lượng trần cảm, và mọi thứ có lẽ bắt đầu từ đó.

Cho đến một ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Ngày hôm đó rất bình thường. Tôi ngồi ở cửa sổ trong căn nhà, trên cao nhìn xuống phố. Vẫn là nơi tôi thường ngồi, vẫn là con phố quen thuộc với những dãy nhà nhấp nhô và ánh hoàng hôn phủ xuống.

Trước đây, mỗi lần ngồi ở đó, tôi chỉ thấy buồn và luôn nhớ về cha, mẹ. Ngoài những nỗi nhớ đó, tôi không còn thấy điều gì có thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc. Tôi xa lánh mọi người và không muốn kết nối với bất kỳ ai.

Nhưng hôm đó, khi tôi ngồi ở đó, một điều gì đó đã khác.

Tôi vẫn nhìn xuống phố, thấy những dãy nhà nhấp nhô cao, thấp, nhưng lần này không phải là nhìn theo thói quen, mà là nhìn với một sự chú ý rất sâu. Và ngay trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng mọi thứ xung quanh trở nên khác đi.

Góc phố bỗng trở nên đẹp một cách lạ thường. Không gian như được phủ một lớp sương rất nhẹ, tạo nên cảm giác mờ ảo và yên tĩnh. Tôi nhìn lên bầu trời và thấy buổi hoàng hôn hôm đó mang một vẻ đẹp mà trước đây tôi chưa từng cảm nhận. Những áng mây mang nhiều màu sắc hòa vào nhau, chuyển động chậm rãi, tạo nên một khung cảnh vừa sống động vừa tĩnh lặng.

Rồi ánh mắt tôi dừng lại ở một cây bơ đã già cây bơ này có lẽ đã trên 0 tuổi, cây bơ này tôi đã thấy mỗi ngày nhưng chưa bao giờ thật sự nhìn. Lần này, tôi nhìn rất lâu. Tôi thấy từng nhành lá hiện lên rõ ràng, và xung quanh những chiếc lá có một lớp ánh sáng rất nhẹ, giống như một lớp hào quang xanh mờ bao phủ.

Tôi không hiểu mình đang nhìn thấy gì, nhưng tôi biết rằng đó không phải là cách tôi từng nhìn thế giới trước đây.

Ngay sau đó, tôi ngửi thấy một mùi hương rất lạ. Một mùi hương không giống bất kỳ thứ mùi trong cuộc sống này. Không phải hương hoa, không phải mùi của đất, mà là một mùi hương rất thanh, rất nhẹ nhưng lại rất rõ. Nó khiến tôi dừng lại và chỉ muốn cảm nhận.

Khi tôi hỏi vị thầy đang dẫn dắt mình, thầy nói đó là mùi hương khi một vị Phật hoặc một vị Bồ Tát đi ngang qua. Tôi chưa rõ lắm mọi thứ như thế nào, nhưng tôi biết rằng trải nghiệm đó là thật, mùi hương thấm đậm sâu vào từng tế bào.

Dù vậy, lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra mình đã thay đổi.

Cho đến một ngày không lâu sau đó, khi tôi thức dậy vào buổi sáng và bất chợt nhìn vào ánh đèn trong phòng, tôi thấy xung quanh mỗi ánh đèn có nhiều vòng ánh sáng bao quanh, xếp chồng lên nhau rất rõ.

Và chính trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu.

Không phải thế giới thay đổi, mà là cách tôi nhìn thế giới đã thay đổi.

Tôi nhận ra rằng tôi đã tỉnh thức.

Và ngày hôm đó trở thành ngày đầu tiên tôi thật sự biết điều đó.

Và khoản thời gian đó tôi thường hay đến học và được Ngài dạy, và tim tôi bất chợt tăng nhịp khi Ngài cho tôi thấy rõ ngày 28 tháng 04 năm 2013 là ngày ngày tôi đã bắt đầu được thấy Ngài. Và tôi nhớ rõ hình ảnh trong một giấc mơ mà tôi đã thấy Ngài đến dẫn tôi đi. Tôi hiểu rằng hành trình đã bắt đầu từ rất lâu rồi, chỉ là đến này tôi mới đủ duyên để nhận ra và sống đúng với hạnh nguyện.

Tất cả những gì tôi đã trải qua, những mất mát, những đau khổ, những khoảng thời gian tưởng như vô nghĩa, đều không phải là ngẫu nhiên. Tất cả đều là một phần của hành trình, một hành trình dẫn tôi quay trở về.

Nếu bạn còn ở lại đến đây, có lẽ không phải là ngẫu nhiên. Có thể bạn cũng đang ở đâu đó trên hành trình của riêng mình, chỉ là bạn chưa nhận ra.

Trong phần tiếp theo, tôi sẽ kể về những ngày tiếp theo khi tôi sống trong trạng thái tỉnh thức, những gì tôi trực nhận được, những gì tôi thấy, và sự dẫn dắt mà tôi cảm nhận từ đấng ân trên trong suốt hành trình này.

Nguyện đem sự tỉnh thức mà từng ngày tôi kể lại gieo duyên đến bạn. Mong rằng bạn sẽ nhận được một phần năng lượng bình an và nhẹ nhàng từ hành trình này.

Xin hồi hướng tất cả những điều này đến những ai đang còn đau khổ, để họ có thể tìm lại được sự bình an trong chính mình.

VIDEO KỂ VỀ TỈNH THỨC


TRUNGTAMCICI

Nhận xét

📚 Tổng hợp bài viết

T.H

Khi không tôn trọng một người thì không bao giờ có tình thương cho người đó. Lúc đó bạn chỉ tôn trọng bản ngã chính mình và dành hết tình thương yêu cho nó.

T.H

Điều gì đem đến sự tốt đẹp cho mình và cho người thì cứ tiến tới hành động bất chấp mọi cản trở của tâm.

T.H

Hãy tập giữ niệm trên 1 đối tượng (1 pháp bất kỳ). Tập theo đi rồi từ từ sẽ ngộ.