CON ĐƯỜNG ĐÃ BƯỚC QUA
Trước khi tiếp nhận bài viết, hành giả xin lắng tâm thanh tịnh, an trú trong chánh niệm và khởi nguyện hồi hướng công đức đến tác giả bài viết.
Lời đầu tiên cho con xin được cảm ơn đến Thầy T.H bởi nếu không phải duyên lành giúp con được gặp thầy, được khai ngộ dần để hiểu đâu là mình thì ngày hôm nay con biết tâm mình vẫn chưa nhẹ nhàng để chia sẻ câu chuyện về đời mình.
Con sinh ra trong gia đình có 4 anh em nhưng đã mất 2 (anh đầu khi con tầm 6 tuổi và anh kế khi con ở tuổi 34 còn độc thân), riêng duy nhất con là con gái.
Mẹ con là một thương binh bởi từng tham gia trong chiến tranh nên tinh thần đôi khi không được minh mẫn và đau bệnh.
Con đến với cuộc đời này sự an tâm duy nhất trong con lúc ấy là Mẹ dù có lúc Mẹ chẳng nhận ra con là ai và con cũng chưa từng biết về cha.
Thời điểm 1992–1993 quê con còn chưa có điện đường, con một mình lủi thủi trong đêm vắng tìm và gọi “Mẹ ơi!”.
Có những hôm cơn đói và buồn ngủ kéo đến, con tựa vào góc hiên nhà người ta mà ngủ, thức giấc thì lọ mọ tìm đường về nhà lúc tầm 1–2 giờ sáng bởi cái tuổi chỉ mới 3–8 tuổi ấy rất hồn nhiên.
Quê con thời ấy hầu như ai cũng khó khăn, nếu có thương cũng gọi vào cho vài bữa ăn chứ cũng không thể “ôm ấp” tháng năm dài.
Quần áo con mặc được chấp vá hoặc quần áo cũ mọi người thỉnh thoảng cho nhưng có lúc rách hết chẳng được cái vặn nguyên mà mặc.
Nhà con tài sản quý giá nhất có lẻ là chiếc chăn, chum đựng nước và chiếc bàn và giường cũ kỹ.
Các anh con lúc ấy cũng chỉ hơn con tầm 4–5 tuổi mà là con trai thì cũng ngây ngô chưa biết gì nhiều vào thời không điện, không máy tính wifi.
Con đã sống ngày qua ngày vậy nhưng vẫn cảm nhận được niềm vui.
Có những hôm nhà chẳng có gì ăn nhịn đói cả ngày thêm thời tiết nóng con ngất đi rồi tỉnh dậy nhưng cũng không lo bằng không thấy bóng dáng Mẹ 1 ngày.
Hoàn cảnh khó khăn là vậy nhưng bao nhiêu người muốn xin Mẹ cho phép đưa con về nuôi nhưng con vẫn không rời và từ chối tất cả những bức vẽ “nhà lầu – tủ lạnh – xe sang”.
Rồi một ngày đầu hè 1996, Mẹ con đã rời xa chúng con đó là một ngày đang nắng bỗng chuyển mưa rào đám mây.
Con ngây thơ đến mức nghĩ Mẹ chỉ đang mệt và ngủ một chút thôi nhưng dần đến giờ di quan con mới giật mình tỉnh giấc và gào khóc gọi Mẹ trong vô vọng…
Những ngày tháng tiếp theo là những nỗi lo lắng, bất an dần hiện trong con.
Ai ngủ cùng con? Ai lo cho con? Con có được đi học không?…
Rất nhiều câu hỏi cứ đến và bỏ ngõ và con chỉ biết khóc.
Thời gian đầu là chuỗi ngày thật sự không dễ dàng chút nào bởi con cũng chỉ là đứa con nít cần bàn tay của Mẹ.
Rồi làng xóm, tộc họ họp bàn về trường hợp anh em con.
Anh lớn nhất vào SG phụ việc kiếm cơm qua ngày, anh kế học tốt được thi vào trường chuyên Toán xa nhà và được một người Thầy giáo nhận giúp đỡ (anh con đi học cũng nhờ chủ máy xay gạo giúp đỡ bởi ông cũng có đứa con cùng trang lứa).
Riêng con ở lại quê nhà chú thím hàng xóm cạnh nhà để đi học, phụ việc nhà và lo cúng thất cho Mẹ.
Câu chuyện còn dài nhưng con tóm lược những điểm nổi trội hơn như là lời tâm sự con mong dành đến các bạn cùng trang lứa hoặc ai đang khổ đau hãy tin rằng ánh sáng luôn ở cuối con đường, chỉ là mình có đủ tự tin, mạnh mẽ bước tiếp hay không?
Rồi sau đó con được duyên vào trung tâm trẻ mồ côi.
Con được gặp nhiều mảnh đời khác nhau và gặp nhiều mạnh thường quân từ trong nước đến ngoài nước suốt gần 10 năm ở đấy.
Và cũng bởi cơ duyên lành đã hình thành trong con suy nghĩ “Thế giới này toàn người tốt”.
Bên cạnh đó Mẹ con cũng là người đầu tiên dạy cho con 2 chữ “Yêu thương” ở dương trần này do đã vài lần con chứng kiến mẹ ra tay cứu người lúc nguy cấp (lúc ấy thì mẹ tỉnh táo).
Năm tháng trôi qua, cũng đến ngày con rời xa ngôi nhà thứ 2 để hoà nhập với xã hội.
Lại muôn trùng lo lắng bủa vây không biết đời mình sẽ đi đâu về đâu khi các anh mỗi người mỗi nơi, không người lớn cạnh bên.
Nhưng con tin Trời Phật không để con thơ vào đường cùng.
Cánh cửa này đóng lại có cánh cửa khác mở ra.
Con được tiếp tục học lên, lúc ấy con mong mình sẽ học về mảng liên quan đến công việc An Sinh Xã Hội về sau nhưng duyên chưa đủ con chọn ngành Quản trị kinh doanh, con đã cố gắng rồi cũng đến ngày cầm tấm bằng rời trường.
Một thân – chân ướt chân ráo nộp đơn xin việc.
Công việc văn phòng đầu tiên dưới sự chỉ đạo người chủ Đài Loan vừa đủ lo cho thân con nhưng sau vài tháng con nhận ra sự không phù hợp về đạo đức kinh doanh, con quyết định rời xa SG về lại ĐN.
Tiếp tục quyết tâm xin việc nhưng vốn kinh nghiệm còn quá non nớt con cũng khá chật vật nhưng con cần tiền để lo thân qua ngày.
Duyên lại tiếp tục đưa con vào Doanh nghiệp người Nhật quản lý sàn bài Casino tại Resort, công việc của con là trao đổi ngoại tệ cho khách qua khe cửa nhỏ.
Hằng ngày nhìn cảnh người vui-buồn trên nét mặt tương ứng với những ván thắng-ván thua con lại nghĩ sao người ta lại đến nơi vô bổ này, rồi bao quanh là khói thuốc.
Chưa đầy 1 năm con lại tiếp tục xin nghỉ dù khi rời công ty nào các sếp cũng đều khuyên ngăn.
Con lại nghĩ chắc con chưa đủ duyên về quê nhà, con lại trở vào SG tìm việc.
Công việc tiếp theo không liên quan lắm đến ngành học - vị trí hành chính nhân sự kiêm lễ tân và thủ quỹ.
Ngày con phỏng vấn là ngày mưa tầm tả nhưng con vẫn có mặt trước gần 30 phút.
Không ai ở đó ngoài chú bảo vệ… đi đi lại lại người gần ướt hết.
Và cũng tại đây, sự kiên trì và chân chất trong con được quay lại qua chiếc Camera mà người quản lí đã quan sát từ xa để thử lòng.
Con đã đến và gặp đúng người.
Từ đây, chị là người quản lý, người chị và là người bạn.
Hướng dẫn cho con từng dấu chấm – dấu phẩy, chỉ cho con từng lời ăn tiếng nói giao tiếp bởi vạn dặm đã qua con chỉ như chồi non mới nhú rất hồn nhiên.
Sau 3 năm, duyên cũng dừng.
Chị và cả con đều rời công ty mỗi người 1 ngã rẽ.
Con lại về với quê hương bởi trong con mong được an cư lạc nghiệp nơi ấy.
Cuối cùng con cũng có được công việc ổn định dù cũng khá nhiều áp lực với vị trí “Trợ lý” trong vai trò chính giải quyết khiếu nại từ khách hàng cũng như lo điều khoản hợp đồng dưới chỉ đạo của sếp.
Cũng từ đây con bắt đầu có nhiều va chạm.
Người thương cũng nhiều mà người hỏng ưa cũng có.
Có những lúc con tự hỏi con đã làm gì sao chuyện từ đâu lại đến với con.
Rồi đến chuyện gia đình, những mối quan hệ cứ xảy ra dù tâm con không hề muốn làm tổn thương người khác.
Hết lần này đến lần khác, con im lặng chịu đựng… dần dần trở thành tâm bệnh lúc nào…
Cộng thêm lần bị tông xe sau 10 ngày từ bình thường con chuyển sang tắt tiếng khó thở.
Cạnh con lúc ấy chỉ có 1 người bạn may mắn đi cùng con trong mọi đoạn đường.
Bệnh của con bác sĩ bảo vui là “bệnh nhà giàu” tức không được để căng thẳng, vui vẻ, thoải mái, du lịch đây đó sẽ dần khỏi.
Nằm bệnh viện 10 ngày truyền thuốc từ nhẹ đến mạnh đều không hiệu quả rồi xuất viện.
Quả thật khi tinh thần con tốt giọng nói trở lại và lại tiếp tục công việc.
Từ đây, màu nhiệm đã đến trong một lần công ty tổ chức đi Thái Lan, khi đặt chân đến Ngôi Chùa nơi có bức tượng Phật bằng vàng nổi tiếng.
Con cảm nhận lạ lắm, cái cảm xúc bồi hồi, bùi ngùi như mình đã đi xa mới trở về.
Rồi khi di chuyển đến khu vực bán hàng lưu niệm, trong lúc chờ mọi người để đến lượt mình con bất chợt nhìn thấy bức tượng Mẹ Quan Thái Âm.
Con đã bước đến đứng trước tượng Mẹ, không hiểu sao hai hàng nước mắt tuông trào không ngớt.
Con khóc như gửi gắm hết những nỗi lòng bấy lâu nay con đã đè nén chịu đựng.
Và rồi dì đi cùng đoàn đã đến bên con, dì ôm con vào lòng.
Con cảm nhận được hơi ấm lạ thường bởi rất lâu rồi con chưa được nhận cái ôm như thế.
Rồi con tự dặn lòng “mạnh mẽ lên nữa nhé!”.
Đến một ngày khi mong ước ấm ủ của Mẹ con rồi chuyển đến anh trai kế và giờ là con mới được đủ duyên Thỉnh Mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát về tại gia.
Ngày an vị Phật con vẫn rất ngây ngô chẳng biết nghi thức lễ mà con vừa dâng nén nhang dưới tượng Ngài gọi là “An vị Phật”.
Nhưng điều con cảm nhận và biết rất rõ trong con là có dòng năng lượng rất mạnh đã di chuyển từ đầu đến chân (lần đầu tiên con được cảm nhận).
Và nếu hồi ức về một số biến cố đã xảy đến cũng như những linh tính mách bảo con biết Ngài đã trong con từ rất lâu.
Bởi đã có những lần gần như gục ngã, con đã được đánh thức bên tai “Con không vô dụng, con hãy mạnh mẽ lên nhé. Con làm được mà. Có rất nhiều người tin yêu con…”.
Và rồi động lực cho con bước tiếp vượt qua hết thử thách này đến thử thách khác.
Kể cả đám tang của anh kế, nhà neo người cũng chẳng có người lớn cạnh bên.
Trong lúc rối lòng con đã đi riêng ra một góc nhà và khấn nguyện “Xin Ngài chỉ đường dẫn lối cho con, xin nói cho con biết bây giờ con nên làm gì? Con rối quá và cũng chưa từng làm điều này trước đây”.
Một sự vi diệu đến ngỡ ngàng mà chỉ mình con cảm nhận được.
Khi anh con còn đang trên xe đưa về nhà mai táng thì các ý nghĩ đã bật ra trong đầu.
Ngài đã cho con biết con nên nhờ ai hỗ trợ việc gì và cứ thế 3 ngày đám mọi sự cuối cùng cũng được gọi là hoàn tất ổn thoả.
Lúc tỉnh tâm lại con đã nghĩ về Ngài, nếu không có Ngài một cô bé nhỏ nhắn còn nhiều ngây dại sao có thể lo mọi sự được như vậy.
Từ ngày con được duyên biết đến Thầy T.H, những khổ đau sâu kín, dằn vặt trong con đã được thấy rõ và con bừng sáng như có người dẫn dắt chỉ bảo rõ hơn cho con nhìn nhận vấn đề và biết mình là ai?!
Thực tế đến bây giờ thử thách vẫn còn nhưng con biết những khó chịu, khổ đau đó không là con nên con không để mình vướng vào đó như trước đây.
Tuy nhiên, con biết ơn những chướng ngại trên đường đời con bước, những người gây khó dễ cho con thực tế ra đó là người đến để dạy cho con các trải nghiệm thực tế.
Nhờ có những điều ấy con mới thấm và hiểu sâu hơn Pháp của Thầy.
Nhờ có những điều ấy Lòng Từ trong con lớn hơn.
Con hiểu được những khổ đau của người khác, con hiểu chỉ cần giản đơn vừa đủ với mình là được.
Trước đây con nghĩ mình phải thật giỏi, phải CÓ như thế này hay thế kia để minh chứng với mọi người xung quanh nhưng giờ đây con được khai ngộ và cái con nên làm là quay về với Chân tâm – Phật tánh, quay về với bản thể là KHÔNG như cái cách con đã đến thế gian này từ những khắc đầu tiên trần trụi và chân thật🙏🙏🙏.
Thời gian đầu mới kết nối với Thầy T.H, một hôm con đã có giấc mơ về Thầy, một cảm giác gần gũi ấm áp xen lẫn thắc mắc “Thầy T.H là ai? Là gì của con?”.
Nhưng khi thức giấc sau giấc ngủ tiếp theo, con mở điện thoại lên thì bài Pháp “Ta Đưa Con Về” hiện lên và con bắt đầu nghe… từng câu, từng chữ dần hoà cùng những giọt nước mắt đã chảy tự lúc nào.
Từ ngày con tinh tấn trì kinh và thực hành Pháp của Ngài.
Con dần tự cảm nhận được nhiều điều vi diệu hơn.
Khi quay về chân tâm tự tánh con có thể nhìn thấy đa sắc màu bao phủ những cánh hoa treo trên tường rất đẹp hay những lúc căn phòng phát sáng, hoặc có thể ngồi cả giờ đồng hồ chỉ để nhìn thẳng vào ông mặt trời buổi sáng mà không đau mắt như ngày xưa v.v…..
Ngày hôm nay, con kể ra câu chuyện này không phải để ghi danh hay khoe điều gì cả mà đơn giản chia sẻ điều con đã và đang trải nghiệm Thấy và Biết.
Nếu ai đó có niềm tin vào Ngài xin đừng nghi ngại.
Ngài luôn ở đó, thấy và biết tất cả về ta.
Nguyện cho ai đang đau khổ sẽ sớm tìm thấy bình an.
Nguyện đến ai còn nhiều sân, si sẽ sớm được tan biến.
Nguyện cho tất cả chúng ta luôn sinh khởi Lòng Từ.
Nguyện xin Ngài chỉ đường dẫn lối, soi sáng giúp chúng con tự tìm về bến giác và giải thoát chính mình.
🙏 Nam Mô Phổ Hiền Quang Vương Phật!TRUNGTAMCICI
- Danh mục: Học viên
- Ngày đăng: 02/01/2026

Cảm ơn bạn đã chia sẻ ❤️❤️❤️
Trả lờiXóaCám ơn bài viết của chị đọc rất cảm động 🙏🙏🙏
Trả lờiXóaCảm ơn bạn đã chia sẻ và mình cũng tưởng tượng ra những khó khăn và những tổn thương , những trải nghiệm…nhưng giờ đây Bên Ngài thì bạn đã được soi sáng. Xin cảm niệm công đức của sự chia sẻ để ai đủ duyên xem sẽ được tiếp thêm năng lượng tìm về cội nguồn. Nam Mô Phổ Hiền Quang Vương Phật ❤️❤️❤️🙏🙏🙏
Trả lờiXóaNAM MÔ PHỔ HIỀN QUANG VƯƠNG PHẬT.xin cảm ơn những lời chia sẻ của chị🙏🙏🙏
Trả lờiXóaCẢM ƠN BẠN ĐÃ CHIA SẺ!
Trả lờiXóa