Youtube

Theo dõi BLOG
~~~~~ YOUTUBE
~~~~~ TRI ÂN

 

TÔI BIẾT RỒI

Vào ngày này tuần trước, có một người quen tặng chậu lan với năm pháp hoa đang trổ bông rất đẹp, tôi đặt chậu lan trên bàn giữa ở phòng khách. Sáng đó, tôi pha một tách Café thơm, trên chiếc ghế gỗ chéo chân nhỏ gọn tôi cũng ngồi chéo một chân, tay vừa nâng tách Café nhăm nhi vừa ngắm những cành lan hé nở.

Ngay nơi nội tâm trọn vẹn thưởng thức, tôi chủ động khởi một dòng tâm kết nối với hoa lan, tôi muốn chuyện trò với em. Tôi nói với em thế này, thôi đưa con về quê cho bà cụ chăm con, bà cụ yêu hoa lắm bà cũng sẽ rất yêu con, chứ con ở đây mấy ngày tết không ai chăm con, thiếu nước con sẽ khó chịu lắm, con về quê hen con có chịu không?

 Nhành lan đáp lời tôi bằng sự rung động nơi tự thân, từng phát hoa lần lượt lung lay trông giống như điệu khiêu vũ của đàn bướm chào xuân. Nếu bạn có đó, bạn sẽ nghĩ rằng em rung động vì ngọn gió lay, nhưng tôi và em đều biết rõ, chúng tôi lay động vì chúng tôi đang có trong nhau. Em tỏa năng lượng tươi vui nhận lời đồng ý cho tôi đưa em về quê. !!!

Bây giờ tôi và bạn sẽ tỉnh lặng một phút để cảm nhận điều bạn vừa đọc trước khi tôi viết những điều tiếp theo.

Tâm thành trong những điều nhỏ bé

Chào em! lòng tôi chợt ấm lên khi nghĩ về em, em mà tôi đang nói đến là những cây sen đá và một người bạn nhỏ. Bạn biết đó, tôi đang muốn kể một câu chuyện khác.

Một ngày nọ, trong không khí không mấy vui tươi, nơi một góc nhà vắng, một người bạn nhỏ đang ngồi bẹp trên nền đất, em ngồi đối diện với những cây sen đá bé rí rị chưa đầy hai tháng tuổi (vừa được Shopee giao vài hôm). Tự nhiên đến như nhiên, em trò chuyện với các "bé Sen Đá".

        - Cậu ở đâu về thế, cậu ở xứ lạnh mới về phải không?

        - Trông các cậu có vẻ mệt mỏi lắm.

        - Mình cũng vậy, mình cũng là người ở xứ khác về.

        - Mình chưa quen thời tiết nóng ở đây, nên mình cũng mệt lắm.

Thú thật, vì lén nhìn họ từ phía sau nên họ nói gì tiếp theo tôi cũng không rõ hết, do không nhịn được tôi bật cười sảng khoái, thế là cuộc trò chuyện của họ bị ngắt ngang. Không khí đang không mấy vui tươi, già nua khi ấy bỗng trở nên hồn nhiên trẻ trung đến lạ thường.

Thật vậy, việc giao tiếp với cỏ cây đôi khi lại rất dễ dàng, cỏ cây giao tiếp với con người rất trung thực, gần gũi và luôn luôn hiền hòa. Cây sống nương vào tự thân, ai thương thì tưới cho cây một phần nước, cây nhận nước và tỏa hơi nước mát dịu lại cho đời, không ai quan tâm đến cây thì cây vẫn sống ngay nơi chính mình, cây không đợi chờ ai cũng không oán trách ai, chỉ miệt mài một đời sống cống hiến sự sống mình vào sự sống của đại thể.

Ta quen rồi với lối sống chinh phục những điều lớn lao, đầu tư đời mình vào những điều chưa đạt, nắm giữ những gì đang có. Nhưng tôi chưa từng thấy điều lớn lao nào khi đạt được đem đến niềm hạnh phúc thuần túy. Tôi cũng chưa từng thấy nắm giữ điều gì khiến lòng tôi thuần khiết bình an. Ngay khi có được niềm hạnh phúc đạt thành hay giữ lấy điều gì thì ngay đó một niềm khổ đang chực chờ. Vậy mà những điều tỉ mỉ nhỏ bé tôi vừa kể trên lại mang đến cho tôi một đời sống TÂM thành.

Giữa cuộc đời vội vã, tôi hơn nữa xuân vội vã với đời, trong cái vội vã tôi chưa từng thấy mình vội vã, đến mỏi mệt rồi chợt thấy lòng thờ ơ. Thờ ơ gì chứ? Tôi thờ ơ với tất cả, xét thấy mình ít ỏi lưu tâm. Lưu tâm gì ư? Lưu tâm đến những gì đang sinh khởi, từng cơn gió thoáng qua, chiếc lá non mới nhú, áng mây chiều đi ngủ, những đôi mắt hiền mòn mỏi trông,...

Tôi biết rồi, sống ở đời cần phải lưu tâm, lưu cái tâm mình nơi điều trước mắt, thấy rõ tâm nơi nỗi lòng ẩn khuất, để hiểu người, để biết mình. Thành tâm nào có xa xôi, chỉ cần thành tâm trong tất cả, thì tất cả sẽ trở thành TÂM. Tất cả trở thành TÂM rồi thì tâm chỉ có một, một TÂM chính là sự thủy chung không đổi không dời. Sống giữa đời vô thường, vạn sự đổi thay mà vẫn giữ được một tấm lòng chung thủy không lay, thì đời sau cũng như đời trước đó chính là thước đo vô lượng.

 Đã bao lần đông hết xuân sang, chưa kịp gọi thời gian ơi dừng lại, nay tóc đã phai rồi em còn đợi chi, còn chút xuân thì cuối hạ, em ơi hãy vững bước đi, đi trong từng bước khắc ghi, để thu sang lá vàng có rụng em mỉm môi cười khẽ gọi chào đông.

T.H


TRUNGTAMCICI

  • Danh mục: TH
  • Ngày đăng: 23/02/2026
  • Chia sẻ:

Nhận xét

📚 Tổng hợp bài viết

T.H

Khi không tôn trọng một người thì không bao giờ có tình thương cho người đó. Lúc đó bạn chỉ tôn trọng bản ngã chính mình và dành hết tình thương yêu cho nó.

T.H

Điều gì đem đến sự tốt đẹp cho mình và cho người thì cứ tiến tới hành động bất chấp mọi cản trở của tâm.

T.H

Hãy tập giữ niệm trên 1 đối tượng (1 pháp bất kỳ). Tập theo đi rồi từ từ sẽ ngộ.