VỀ VỚI MẸ !!!
Bài viết này không phải con nộp bài Khai Tuệ mà là bài viết cảm nhận của con từ những bài Pháp của Mẹ.
Con muốn đăng lên Blog TRUNGTAMCICI.COM nhưng con không biết đăng như thế nào nên con mạo muội gửi cho Mẹ.
Con đã khóc rất nhiều khi nghe bài hát của Mẹ và mỗi lần đọc lại bài viết này con cũng không cầm được nước mắt.
Nên con mạnh dạn xin gửi Mẹ tâm trạng của con.
Cúi xin Mẹ từ bi chỉ dạy cho con.
Nam mô Phổ Hiền Quang Vương Phật.
Con kính yêu Mẹ!!!
Mẹ kính yêu!
Hãy cho phép con được gọi Mẹ bằng “Mẹ”, vì tình yêu thương của Mẹ đã, đang và sẽ hiện hữu trong tâm con như thế, vì tình yêu thương của Mẹ quá nhiều đến nỗi con chẳng thể nào gọi Mẹ bằng danh xưng khác được.
Mẹ kính yêu của lòng con!
Con đã không dám viết lên những nỗi niềm của con vì con là người sống khép kín, nội tâm và rất ngại thổ lộ tình cảm của mình trước mọi người, nhưng hôm nay con phải mạo muội viết lên những dòng chữ này vì có một điều thôi thúc ở trong con, có một tình yêu thương rất lớn dành cho Mẹ ở trong con mà con không thể ấp ủ mãi, không thể che giấu mãi, vì con sợ rằng nếu ngày hôm nay con không nói ra… ngày mai… ngày mai… không biết con có còn cơ hội để được nói ra như bây giờ không.
Nên nếu có điều không phải, con vẫn xin thành tâm sám hối trước Mẹ – Người Mẹ Vĩ Đại Kính Yêu của con!
Có một nỗi niềm sâu kín trong tâm con mà vẫn chưa được đặt tên???
Ngay từ lúc lên 11 tuổi, mỗi buổi chiều nhìn lên bầu trời, con đã tự hỏi:
Con người đến thế gian này để làm gì?
Con người đến thế gian này chỉ ăn ngày 3 bữa cơm rồi chết hay sao?
Lớn hơn một chút, trong bữa tiệc chia tay lớp, ai cũng vui vẻ liên hoan, riêng mình con đã cảm nhận: bữa tiệc này chỉ một lát sau là tàn, không ai còn ở lại.
Đi dự tiệc đám cưới, cô dâu chú rể và mọi người chúc tụng nhau vui mừng, chỉ mình con cảm nhận: hạnh phúc này sẽ kéo dài được bao lâu…???
Và cứ thế cho đến khi con lớn lên… nỗi niềm ấy càng ngày càng sâu… càng ngày càng đậm…
Có một nỗi niềm sâu kín trong tâm con không thể gọi thành tên?????....................
Cho đến ngày con tìm thấy Mẹ.
Hạnh phúc trong con vỡ òa trong nước mắt…………………
Con đã khóc…
rất nhiều, rất nhiều…!!!!
Ngoài những bài Pháp khai tuệ ra, còn lại những bài Pháp Mẹ dạy về tình yêu thương, lòng từ bi, mỗi lần nghe là một lần con khóc.
Con đã khóc như chưa bao giờ được khóc……………………
Con không hiểu vì sao con lại khóc nhiều như thế…?????
Con nghĩ đến Mẹ, con nhớ đến Mẹ khi con lái xe đi làm, khi con ngồi làm việc, khi con chậm rãi những bước chân, khi con ngồi ăn cơm, ngay cả khi con chợt thức giấc trong đêm…
Mỗi lần nhớ đến Mẹ như thế, nước mắt con lại trào ra.
Có một điều gì sâu kín trong con vẫn chưa được gọi tên…?????
Chưa một ai nói với con như thế.
Chưa một ai cho con cảm nhận được tình yêu thương bao la, rộng lớn như vậy.
Giọng nói của Mẹ – nhẹ nhàng, ngọt ngào như dòng suối hiền hòa tắm mát tâm hồn con.
Mỗi lần nghe là một lần tâm con được gội rửa những bùn nhơ, những cặn bẩn còn bám chặt.
Để tâm con mỗi một lần được tắm mình trong dòng suối Pháp của Mẹ, được một lần sáng ra, được trong hơn, sạch hơn và được yêu thương nhiều hơn…
Con chợt nghĩ đến lời bài hát:
“Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào.
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào.
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào…
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng…
Mẹ yêu!”
Nhưng con biết rằng biển Thái Bình chẳng đủ để ví với tình yêu thương của Mẹ, vì lòng Mẹ lớn tận hư không, tình yêu của Mẹ không ngằn mé.
Con chẳng thể cân, đong, đo, đếm nổi, chỉ biết rằng nó quá lớn… quá lớn…
như đại dương bao la vô tận mà con chỉ là một giọt nước tình thương trong biển cả yêu thương đó mà thôi…
Có một điều gì đó sâu kín trong tâm con mà vẫn chưa đặt tên????
Giờ đây, trong đêm khuya vắng này, con ngồi đối diện với con.
Con nhớ đến Mẹ – nước mắt con lại chảy tràn…!!!...!!!....!!!……!!!.!!!!!!!!!!!!
!!!.....!........
!!!.......!!......
!!!!......!!!..........
Con đã tìm được câu trả lời…
Sau mấy chục năm vật lộn trong cuộc đời đầy đau khổ này, giờ đây gặp Mẹ con mới tìm ra câu trả lời.
Mẹ ơi… ơi… ơi……… ơ…… ơ…… iiii……!!!!!!
Ngàn lần con kính lạy tạ ơn Mẹ.
Mẹ đã vì con, Mẹ đã vì chúng con mà đến đây…
Mẹ đã đến để đưa chúng con về Nhà.
Mẹ đã đến để chúng con có cơ hội được về Nhà.
Mẹ đã đến để chúng con có cơ hội nhận ra chính mình.
Mẹ đã đến để chúng con được yêu thương nhiều hơn…
Không một từ ngữ nào, không một lời nói nào, không một dòng văn nào, không một câu thơ nào có thể diễn đạt hết tình yêu của con dành cho Mẹ.
Trong giới hạn của ngôn từ, con chỉ có thể cảm nhận bằng tâm.
Mẹ ơi!!!!
Con chỉ biết nói rằng:
Con kính yêu Mẹ vô cùng – Người Mẹ Vĩ Đại của con…!!!!
Nam mô Phổ Hiền Quang Vương Phật
Nam mô Phổ Hiền Quang Vương Phật
Nam mô Phổ Hiền Quang Vương Phật
Đấng từ bi hạnh nguyện độ sanh thế gian…………
Tác giả: Tâm Vương Định
TRUNGTAMCICI
- Danh mục: Học viên
- Ngày đăng: 20/12/2025

🙏🙏🙏🤎🤎🤎🤎🤎
Trả lờiXóaCảm ơn bạn đã viết những lời xúc động và chân thật này ạ 🙏🙏🙏❤️❤️
Trả lờiXóaCảm ơn bạn, thật xúc động và nhiều yêu thương!
Trả lờiXóa🙏🙏🙏❤️❤️❤️🙏🙏🙏
Trả lờiXóa